Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

Ngày ấy (phần 2)

Thật lâu rồi tôi đã không ghi tiếp cuộc tình cay nghiệt của tôi. Tôi đã đọc lại phần I tôi ghi cách đây 1 năm ngày anh mới lấy vợ. Bây giờ tôi ghi lại tiếp những ngày kế tiếp của một thời đã qua. Ngày đó tôi đã yêu, yêu như chưa từng được yêu. Anh đưa tôi đi lang thang khắp nơi và tôi đã nghi ngờ về tuổi tác và tôi đã nhận ra sự không trung thực của anh. Tôi để xem tình trạng này như thế nào và rồi mọi việc tôi vẫn yêu anh, vẫn gọi anh là anh mặc dù đã rất nhiều lần tôi không lầm về cảm nhận của tôi. Cho tới T2/2008 sau Tết, tôi nghĩ là nên làm một cái gì đó và tôi đã nói chuyện với anh. Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch, anh không có cơ hội làm ở bất kỳ đâu bởi ở đâu anh cũng chỉ làm được không quá 3 tháng. Thời điểm đó của tôi cũng có nhiều trục trặc trong công việc và tôi thực sự cũng muốn cố gắng làm việc ở đó và tôi kiếm tiền để nuôi sống tôi và vực lại doanh nghiệp cũ của anh. OK. Vậy là chúng tôi rất hào hứng vạch ra kế hoạch làm việc. Tìm VP và tìm vốn. Anh đã làm quên ngày quên đêm. Tôi nhớ thời điểm đó hôm nào chúng tôi cũng ngồi ở quán cà phê để lên kế hoạch làm việc. Bắt đầu máy in & giấy tờ chuyển về để chuẩn bị làm pháp lý. Tôi ngồi bắt đầu suy nghĩ về vấn đề tài chính và thực sự tôi chưa biết làm cách nào để có tài chính bởi theo kế hoạch của anh thì chỉ cần khoảng 300 tr là OK. Tôi nghĩ không quá khó khăn để có khoản tiền này và lúc đó anh có trách nhiệm nặng nề đó là đi tìm nhà. Lên kế hoạch kinh doanh & nhiệm vụ của tôi là tìm các nguồn tài chính cùng với việc chuẩn bị các hệ thống quản lý. Những ngày đó thật vui. Tiền không có nhiều và chúng tôi đã tiết kiệm đến tối đa để có tiền. Tuy nhiên, anh là người không có đồng nào cả và hoàn toàn là bằng tiền của tôi. Những ngày đầu tiên chúng tôi thường xuyên ngồi ở quán cà phê bách khoa sau khi ăn cơm bụi ở gần đó. Hoặc những ngày nghỉ chúng tôi chui vào các quán cà phê wifi ở khu KIm Liên hoặc Lương Định Của ngồi để tìm làm gì? Tôi bắt đầu liên hệ với bạn bè, người thân để có thể làm vấn đề gì. Rồi anh quay lại vấn đề về thiết bị y tế. Sử dụng các mối quan hệ để xem có tham gia được không. Tôi quan sát cách anh quay lại các mối quan hệ, trong thâm tâm tôi không muốn nói về việc anh luôn vẽ ra một viễn cảnh hoành tráng với mọi người trong khi thực tế không có một cái gì chắc chắn cả. Tôi thực lòng không thích nhưng lần nào tôi thấy anh bảo tôi phải như vậy mới kinh doanh được. Tôi có lẽ không có kinh nghiệm trong kinh doanh nên tôi đã đồng ý và chủ yếu tôi im lặng để nghe anh ba hoa với mọi người. Công việc về thủ tục pháp lý được chúng tôi bắt đầu vào tháng ba với doanh nghiệp cũ của anh. Tuy nhiên do bị mắc về các báo cáo tài chính nên đành phải bỏ qua tạm thời không dựng lại bởi số tiền phạt lên tới mấy chục triệu. Tôi lúc đó đã tự hỏi vì sao một giám đốc mà lại như vậy nhưng có lẽ bởi đang yêu và quá tin anh nên tôi đã không đặt vấn đề này lên hàng đầu chưa kể trong thâm tâm lúc nào tôi cũng nghĩ là sẽ giúp anh vực lại doanh nghiệp này. Và điều này đã được tôi thực hiện ngay khi có tài chính đó là 10 tr được trích ra để nộp phạt cho anh. Rồi các khoản chi tiêu cho cá nhân anh : máy tính, điện thoại, quần áo để ít nhất anh đi ra ngoài là không thể không hoành tráng nếu muốn làm kinh doanh. Nói chung tôi rất nhớ những lúc đi mua đồ cho anh. Anh giống như 1 đứa trẻ được quà. Anh coi tôi như một quý nhân thì phải. Ngày đó anh dành cho tôi toàn bộ thời gian. Sáng anh đón tôi đi làm, trưa đón đi ăn cơm và chiều đón về bởi chúng tôi đúng là quá nhiều việc để làm mà thời gian đó tôi vẫn đang đi làm ở một chỗ khác nên tôi chỉ có thể tranh thủ được ngoài giờ nên chỉ có thể vậy mà thôi. Tôi không thấy mệt mỏi bởi hình như vừa được yêu, vừa công việc. Tôi thích được làm mà. Một ngày tôi làm phải tới 12 - 14 tiếng nhưng cũng thấy rất thoải mái. Tôi rất nhờ ngày đầu tiên tôi gặp vợ anh đó cũng là ngày tôi và anh đi xem được nơi để thuê văn phòng. Hôm đó là thứ 5 (25.04.2008) hội chợ hàng Thái để tìm cơ hội kinh doanh. Anh bảo đi hội chợ xong rồi sẽ đi xem một ngôi nhà để thuê làm VP. Tôi và anh đi xem khá nhiều mặt hàng nào nến, nào hàng gia dụng. Chúng tôi có xin cards, lấy thông tin để hy vọng có một tia sáng nào đó. Dù chưa có tia sáng nào đó tôi vẫn mua cho anh một thắt lưng và giờ đây nó đã biến mất còn tôi có mua một cái áo để mặc. Lúc mua xong đi qua một gian hàng mỹ phẩm thì anh có nói gặp một người bạn anh. Tôi nhìn cung cách thì có ngờ ngợ một điều gì đó nhưng bỏ qua bởi anh vẫn tỏ ra rất gần gũi tôi. Sau khi rời hội chợ khi chưa tìm được sẽ kinh doanh gì bởi chúng tôi đi hội chợ cũng là để tìm cơ hội kinh doanh mà. Theo kế hoạch thì ngày mai tiền sẽ về đến tài khoản và lúc đó chúng tôi sẽ có mấy trăm triêu để sử dụng đầu tiên. Và tối nay chúng tôi hy vọng sẽ xem được ngôi nhà vừa đăng tin ban chiều đó là chính chủ. Sau khi rời khỏi hội chợ chúng tôi đã đi đến gặp chị chủ nhà. Thực vui mừng chúng tôi chốt được ngày đến ký hợp đồng, chốt được giá và đặt cọc tiền luôn. Tôi thực sự vui bởi những gì ban đầu đặt ra tôi đã hoàn thành. Và về thủ tục pháp lý thì mọi người cũng hẹn tôi là đầu tháng 5 cũng xong. OK. Vậy là chủ nhật 27.04.2008 chúng tôi qua ký hợp đồng và sẽ chuyển đến vào ngày 02.05.2008. Tuy nhiên chúng tôi muốn dọn văn phòng, sơn lại và mua đồ. Thật vui cho những ngày chuẩn bị. Tôi và anh đi sắm đồ cho VP mới. Cái gì cũng mua rõ đẹp & đắt tiền để hoành tráng mà. Tôi thấy vui lắm và tôi cũng không nghĩ là có một ngày tôi đã ân hận cho quyết định này. Tôi làm cùng với anh, ăn cùng với anh. Có hôm anh về nhà rồi buồn gia đình lại alo cho tôi. Thực lòng tôi rất mệt nhưng thương anh nên tôi đã lại xuống để ngồi uống nước với anh. Tôi ngày đó có rất nhiều trục trặc trong công việc cơ quan nên tôi quyết định nghỉ việc và ra ngoài làm cùng anh luôn. Vậy là tự nhiên chúng tôi biết trước thời gian nghỉ việc của tôi và từ đó chúng tôi có kế hoạch rất rõ ràng để triển khai công việc. Mọi việc thật tuyệt.

Vậy là phần 2 - phần chuẩn bị cho những rủi ro của tôi bắt đầu và những sự nghiệt ngã đã bắt đầu. Tôi đã có những bước lo tài chính ngoạn mục và nói chung sự lạc quan của tôi vào tài làm thị trường của anh. Tôi tin là anh sẽ có thành công nếu ai đó đầu tư tài chính & cho anh cơ hội. Và vì nghĩ vậy nên tôi đã làm không nề hà. Phần 2 này tôi sẽ dừng đến khi chúng tôi tìm được văn phòng. và các phần kế tiếp tôi sẽ ghi về những lần đi mua đồ, thời gian xây dựng biểu mẫu, thời gian tìm mặt hàng kinh doanh.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét